Lời chúa hằng ngày (1/11/2013) NƯỚC TRỜI LÀ CỦA HỌ

09:05 |
Lời Chúa: Mt 5, 1-12a
Lời chúa hằng ngày (1/11/2013) NƯỚC TRỜI LÀ CỦA HỌ
Lời chúa hằng ngày (1/11/2013) NƯỚC TRỜI LÀ CỦA HỌ

Khi ấy, Chúa Giêsu thấy đám đông dân chúng, Người lên núi. Người ngồi xuống, các môn đệ đến gần bên. Người mở miệng dạy họ rằng:
“Phúc thay ai có tâm hồn nghèo khó, vì Nước Trời là của họ.
Phúc thay ai hiền lành, vì họ sẽ được Ðất Hứa làm gia nghiệp.
Phúc thay ai sầu khổ, vì họ sẽ được Thiên Chúa ủi an.
Phúc thay ai khát khao nên người công chính, vì họ sẽ được Thiên Chúa cho thỏa lòng.
Phúc thay ai xót thương người, vì họ sẽ được Thiên Chúa xót thương.
Phúc thay ai có tâm hồn trong sạch, vì họ sẽ được nhìn thấy Thiên Chúa.
Phúc thay ai xây dựng hòa bình, vì họ sẽ được gọi là con Thiên Chúa.
Phúc thay ai bị bách hại vì sống công chính, vì Nước Trời là của họ.
Phúc cho anh em khi vì Thầy mà bị người ta sỉ vả, bách hại và vu khống đủ điều xấu xa.
Anh em hãy vui mừng hớn hở, vì phần thưởng dành cho anh em ở trên trời thật lớn lao.”

Suy ni
m:
Nếu chúng ta được lên trời để thăm các thánh,
hẳn chúng ta sẽ không khỏi ngỡ ngàng trước sự đa dạng.
Các thánh không phải chỉ là những vị được tôn phong,
mà là tất cả những ai đang hưởng hạnh phúc trên trời.
Các thánh thật khác nhau về nhiều mặt:
giới tính, tuổi tác, màu da, tiếng nói, nghề nghiệp,
hoàn cảnh, thời đại, bậc sống, khả năng, tính tình...
Có người không biết viết như thánh nữ Catarina Siêna.
Có người đậu tiến sĩ triết hạng tối ưu như thánh Edith Stein.
Có người làm bao phép lạ phi thường như ngôn sứ Êlia.
Có người sống âm thầm như chị Têrêsa nhỏ.
Nói chung chẳng gì có thể ngăn cản chúng ta nên thánh,
vì Thiên Chúa muốn mọi người nên thánh chẳng trừ ai.
Các mối phúc là con đường nên thánh.
Con đường này chính Ðức Kitô đã đi và mời ta cùng đi.
Ngài mời ta có tâm hồn nghèo khó, hiền lành,
nghĩa là hoàn toàn tín thác vào một mình Thiên Chúa,
có lòng khát khao sự công chính, chỉ mong làm trọn ý Ngài.
Trong tương quan với tha nhân, Ðức Kitô mời ta
có lòng thương xót, biết đau nỗi đau của người khác,
có tâm hồn trong sạch, nghĩa là sống ngay thẳng, chân thành,
có tinh thần xây dựng hòa bình và công bằng xã hội,
nghĩa là chăm lo phát triển toàn diện từng người và mọi người.
Sống các mối phúc trên là chấp nhận mối phúc bị bách hại.
Mỗi vị thánh đều sống nổi bật trong một số mối phúc.
Họ đã nếm phần nào hạnh phúc từ đời này
trước khi hưởng hạnh phúc trọn vẹn bền vững trên trời.
Chúng ta thường nghĩ nên thánh là chuyện cao siêu
dành cho một thiểu số hết sức đặc biệt.
Thật ra mọi Kitô hữu đều được mời gọi nên thánh.
“Các con hãy nên trọn lành như Cha trên trời.”
Chỉ Thiên Chúa mới là nguồn mọi sự thánh thiện.
Ngài mời chúng ta chia sẻ sự thánh thiện của Ngài.
Nên thánh là đáp trả lời mời đó.
Khi chiêm ngắm các thánh, ta có thể hiểu nên thánh là gì.
Nên thánh là để cho tình yêu chi phối toàn bộ cuộc sống,
là ra khỏi cái tôi hẹp hòi của mình
để sống hết tình cho Thiên Chúa và tha nhân.
Nên thánh là luôn lắng nghe tiếng Chúa
và trung thành đáp lại trong giây phút hiện tại.
Nên thánh là yêu mến cuộc sống mà Chúa tặng trao,
là để cho Chúa yêu mình, nắm tay mình,
dắt mình vào thế giới riêng tư của Chúa.
Nên thánh là thuộc trọn về Chúa và về anh em,
là để Chúa dần dần chiếm lấy mọi chỗ của đời mình.
Chúa mời tôi nên thánh với con người và hoàn cảnh riêng.
với sa ngã của quá khứ và mỏng giòn của hiện tại,
với cái dằm vẫn thường xuyên làm tôi nhức nhối.
Chúa muốn tôi nên thánh với mặt mạnh, mặt yếu của tôi.
Ước gì đời tôi vén mở một nét nào đó của Chúa.
Cầu nguyn:

Lạy Cha,
con phó mặc con cho Cha,
xin dùng con tùy sở thích Cha.
Cha dùng con làm chi, con cũng xin cảm ơn.
Con luôn sẵn sàng, con đón nhận tất cả.
Miễn là ý Cha thực hiện nơi con
và nơi mọi loài Cha tạo dựng,
thì, lạy Cha, con không ước muốn chi khác nữa.
Con trao linh hồn con về tay Cha.
Con dâng linh hồn con cho Cha,
lạy Chúa Trời của con,
với tất cả tình yêu của lòng con,
Vì con yêu mến Cha,
vì lòng yêu mến
thúc đẩy con phó dâng mình cho Cha,
thúc đẩy con trao trọn bản thân về tay Cha,
không so đo,
với một lòng tin cậy vô biên,
vì Cha là Cha của con.
(Chân phước Charles de Foucauld)

Lm Antôn Nguyễn Cao Siêu, SJ
Read more…

Lời Chúa Hằng Ngày (31/10/2013) Hôm nay, ngày mai

09:02 |
Hôm nay, ngày mai
Lời Chúa Hằng Ngày (31/10/2013) Hôm nay, ngày mai
Lời Chúa Hằng Ngày (31/10/2013) Hôm nay, ngày mai

Lời Chúa: Lc 13, 31-35
Khi ấy, có mấy người Pharisêu đến thưa Ðức Giêsu rằng: “Xin ông đi ra khỏi đây, vì vua Hêrôđê đang muốn giết ông!” Người bảo họ: “Các ông hãy đi nói với con cáo ấy thế này: “Hôm nay và ngày mai tôi trừ quỷ và chữa lành bệnh tật, ngày thứ ba tôi hoàn tất. Tuy nhiên, hôm nay, ngày mai và ngày mốt, tôi phải tiếp tục đi, vì một ngôn sứ mà chết ngoài thành Giêrusalem thì không được. Giêrusalem, Giêrusalem! Người giết các ngôn sứ và ném đá những kẻ được sai đến cùng ngươi! Ðã bao lần Ta muốn tập hợp con cái ngươi lại, như gà mẹ tập hợp gà con dưới cánh, mà các người không chịu. Thì này, nhà các người sẽ bị bỏ mặc cho các người. Mà Ta nói cho các người hay: các người sẽ không còn thấy Ta nữa cho đến thời các người nói: ‘Chúc tụng Ðấng ngự đến nhân danh Ðức Chúa!’”
Suy niệm:
Sống là bước đi mỗi ngày trong cuộc hành trình, phiêu lưu.
Hơn ai hết Đức Giêsu đã sống phận người của mình như thế.
Cuộc sống nay đây mai đó, không chỗ tựa đầu.
Cuộc sống bấp bênh, sống nhờ lòng tốt của người khác.
Hơn thế nữa, cuộc sống này còn bị đe dọa bởi quyền bính đạo đời.
Trong bài Tin Mừng hôm nay, vài người Pharisêu báo tin cho Đức Giêsu
về việc tiểu vương Hêrôđê muốn giết Ngài (c. 31).
Họ khuyên Ngài nên ra khỏi vùng đất dưới quyền của Hêrôđê,
vì chính ông này đã giết ngôn sứ Gioan Tẩy giả.
Đức Giêsu lộ vẻ ung dung, không sợ hãi gì.
Ngài gọi Hêrôđê là con cáo, một con vật ranh mãnh quỷ quyệt (c. 32).
Đe dọa của ông ta không làm Ngài chùn bước.
Ngài vẫn tiếp tục làm điều đã làm như trừ quỷ và chữa bệnh.
Hôm nay, ngày mai, ngày mốt vẫn cứ như thế.
“Tôi phải tiếp tục đi” (c. 33).
Đức Giêsu biết rất rõ mình đang đi đâu và đến đâu.
Ngài sẽ tiếp tục lên đường, không phải vì sợ quyền lực của Hêrôđê,
nhưng vì Ngài chấp nhận ở dưới quyền của Thiên Chúa.
Ngài hướng tới Giêrusalem, nơi nhiều ngôn sứ đã chịu bách hại.
Đức Giêsu ý thức mình là một ngôn sứ của Thiên Chúa.
Số phận của Ngài cũng chẳng hơn gì bao ngôn sứ khác.
Cái chết đang chờ đợi Ngài ở Giêrusalem.
Giêrusalem là nơi đáng sợ, nhưng cũng là nơi đáng thương.
Đức Giêsu đã âu yếm gọi hai lần: “Giêrusalem, Giêrusalem!”
Ngài tự ví mình như gà mẹ tập họp gà con dưới cánh.
“Đã bao lần Ta muốn… nhưng các ngươi lại không muốn” (c. 34).
Một tình yêu bị từ chối nên thốt lên những lời thở than.
Vị ngôn sứ Giêsu phải dừng bước khi con người khép lòng mình lại.
Án phạt đến từ thái độ từ khước của con người,
giống như đàn gà con không để cho gà mẹ chở che dẫn dắt.
“Nhà các ngươi sẽ bị bỏ mặc cho các ngươi” (c. 35).
Thiên Chúa bỏ đền thờ, bỏ thành thánh Giêrusalem mà đi,
để mặc cho quân thù vây hãm và tiêu hủy.
Nhưng rồi sẽ đến ngày Đức Giêsu trở lại trong vinh quang.
Lúc ấy mọi người sẽ tung hô: Chúc tụng Đấng nhân danh Chúa mà đến.
Chúng ta cũng có sứ mạng làm ngôn sứ như Đức Giêsu.
Những đe dọa, đụng chạm đến an toàn là điều không tránh khỏi.
Nhưng chúng ta vẫn được mời gọi đi đến cùng con đường của mình,
với một tinh thần bất khuất, không gì lay chuyển.
Vẫn phải trung thành với việc được Thiên Chúa giao,
dù điều đó dẫn ta đến với cái chết.
Trước một Giêrusalem thù nghịch, xin có được đảm lược của Giêsu.
Trước một Giêrusalem từ khước, xin có được lòng nhân hậu.
Để trái tim chúng ta biết kết hợp đảm lược với lòng nhân.
Cầu nguyện:

Lạy các thánh tử đạo Việt Nam,
các ngài đã dám sống đến cùng ơn gọi Kitô hữu
trong một hoàn cảnh khó khăn nguy hiểm.
Sự hy sinh của các ngài
cho thấy tình yêu mạnh hơn sự chết
và chết là cửa mở vào cõi sống bất diệt.
Dù mang phận người yếu đuối,
nhưng nhờ ơn Chúa đỡ nâng,
các ngài đã chiến thắng khải hoàn.
Xin cầu cho chúng con là con cháu các ngài
biết can trường sống đức tin của bậc cha anh
trong một thế giới vắng bóng Thiên Chúa,
biết nhiệt thành làm chứng về tình yêu
bằng một đời hiến thân phục vụ.
Ước gì ngọn lửa đức tin
mà các ngài đã thắp lên
bằng cuộc sống và cái chết,
được bừng tỏa trên Tổ quốc Việt Nam.
Ước gì máu thắm của các ngài
thấm vào mảnh đất quê hương
để công cuộc truyền giáo sinh nhiều hoa trái.
 

Lm Antôn Nguyễn Cao Siêu, SJ
Read more…

Giới trẻ công giáo ngày nay với Đức Tin.

07:55 |
Giới trẻ là nền tảng và là sức mạnh của Giáo hội cũng như xã hội ngày hôm nay. Giới trẻ là những con người tri thức, năng động, nhiệt thành và đầy sức sống như ngọn lửa luôn bừng cháy. Không những thế, giới trẻ công giáo còn mang trong mình một “tin mừng”, một sứ mạng cao cả là làm chứng cho Chúa và đem Lời Chúa đến với mọi người.


Là một người trẻ hôm nay, bạn thử hỏi xem mình đã là một người trẻ thực sự chưa?
Mình đã là một người Kitô Hữu trẻ thực sự chưa?
Thực tế cho chúng ta thấy, người trẻ hôm nay đang ngày càng đánh mất những bậc thang giá trị đạo đức vốn có của mình. Họ vứt bỏ những giá trị đạo đức mà họ vốn có ngay từ ban đâu. Từ là nền tảng, là sức mạnh thì họ lại biến mình thành mối lo ngại, mối hiểm họa cho chính gia đình và cho cả xã hội ngày nay.
Về mặt công giáo, thì giới trẻ đang ngày càng đánh mất những bậc thang giá trị tâm linh mà Thiên Chúa đã ban cho mỗi con người. Từ đó, hình ảnh của Chúa nơi họ ngày càng phai mờ, đức tin của họ ngày một nhạt đi. Dường như họ không có trách nhiệm gì với sứ mạng cao cả Thiên Chúa ban cho mình. Trái lại sự phai mờ, sự nhạt đi đó càng tiến triển dần theo năm tháng. Và họ đang đưa mình vào vòng xoáy của vô thần, của chủ nghĩa duy vật.
Giới trẻ chỉ thích chạy theo những ham muốn, những đam mê, những lạc thú ở thế gian này. Tham dự Thánh Lễ, đọc kinh, cầu nguyện thì họ lại cho là nhàm chán, vô bổ. Những sự giả dối, sự bất công thì giới trẻ lại cho đó là những cái không thuộc phạm vi của mình, không cần quan tâm. Thật đáng buồn ?
Giới trẻ con thể ngồi nhậu nhẹt, đánh game hàng giờ đồng hồ, nhưng họ lại không thể ngồi đọc kinh, cầu nguyện được một giờ. Giới trẻ đọc truyện, đọc tiểu thuyết tới cả trăm trang nhưng với một trang lời Chúa họ cũng không đọc nổi. Giới trẻ có thể xem phim, nghe nhạc liên tục nhưng với chỉ một bài Thánh ca, một đoàn phim Công giáo thì họ cảm thấy nhàm chán. Giới trẻ có thể đi đây, đi đó nhiều lần nhưng họ không thể đến Nhà thờ dù chỉ là một lần trong tuần, và nếu có đến thì cũng mang tính chất chiếu lệ. Giới trẻ có thể học và nhớ được hàng trăm công thức, hàng ngàn định lý, nguyên tắc nhưng chỉ có Giáo Lý cơ bản thôi họ cũng không biết gì.  Giới trẻ có thể luôn nhớ tới người yêu trong từng giây, từng phút nhưng với Chúa thì họ lại lãng quên cả một thời gian dài. Giới trẻ ngày nay chỉ để ý đến các ngôi sao, những người nổi tiếng…. nhưng ngay bên họ những người bị bất công, bị áp bức bóc lột, những cảnh đời éo le thì họ lại không hay biết gì. Có khi đó là những người thân của, người anh em nhưng họ vẫn thờ ơ và trốn tránh.
Còn bản thân mình thì thế nào?
Giới trẻ đã đặt ra cho mình những học thuyết, chủ nghĩa vớ vẩn nhằm làm vỏ bọc, làm nền tảng cho những hành động của mình. “trẻ không chơi thì già hối hân” hay “đạo tại tâm thôi” hoặc chủ nghĩa mackênô ( mặc kệ nó ) …. Chính những cái học thuyết, chủ nghĩa đó đã dần đưa họ xa cách cái đích mà họ đang cần đến. Chính những cái đó đã làm họ mất đi những giá trị quý giá mà họ đáng được hưởng. Chính những cái đó làm cho đức tin của họ ngày càng mai một và mất đi. Và chính những cái đó dần dần sẽ đưa họ đến sự chết đời đời.
Giới trẻ ngày nay xem việc đi Lễ, đọc kinh, cầu nguyện như một nghĩa vụ, một trách nhiệm chứ họ lại không nghĩ đó là quyền lợi mình có và đáng được hưởng. Họ đến nhà thờ không phải để gặp gỡ Chúa, cầu nguyện với Chúa, không phải tìm sự bình an nơi Ngài mà họ chỉ đến để chu toàn nghĩa vụ, để hoàn thành trách nhiệm của một người Kitô Hữu. Có khi họ chỉ đến với mục đích gặp gỡ giao lưu, tiệc tùng, tán gẫu với bạn bè, hay một mục đích khác ngoài Thiên Chúa. Giới trẻ đã biến sự tự do thành những quy định, những nguyên tắc, và họ xem những việc đó như là sự ràng buộc cho bản thân.
Phải chăng đức tin của giới trẻ ngày nay là như vây?
Nhìn lại chúng ta xem, là những người Kitô Hữu trẻ, chúng ta đã sống, đã làm, đã suy nghĩ đúng như những gì Thiên Chúa ban cho ta chưa? Mỗi chúng ta là một hình ảnh của Chúa, chúng ta đã “ tô điểm ” cho hình ảnh đó ngày càng tốt đẹp hơn chưa? Để mỗi một ai khi nhìn thấy chúng ta là họ nhìn thấy một Đức Kitô – là Tình yêu, là sự thật và là sự sống đời đời.
Mỗi người trẻ hôm nay hãy sống Đức Kitô, cho Đức Kitô, trong Đức Kitô và ở lại trong Đức Kitô để chúng ta đủ can đảm, đủ Thần Khí chống lại mọi cám dỗ của thế gian, của xã hội, của những thế lực ma quỷ.
Đặc biệt hơn chúng ta là những người Việt Nam, chúng ta hãy lấy tinh thần của Đức Kitô để can đảm, dấn thân cho công lý, cho sự thật giữa một xã hội bất công, một xã hội làm con người mất hết đạo đức, mất hết tính người. Để mỗi chúng ta là một chứng nhân cho Chúa giữa thế giới này.
Nguyện Chúa cho chúng ta một Tuần Thánh sắp tới thật Thánh thiện để mỗi chúng ta cùng chịu chết với Chúa Giêsu và cùng được phục sinh vinh hiển với Ngài.
J.B Lê Đình Nam
Tác giả: JB. Lê Đình Nam
Read more…

Lời Chúa hằng ngày (24.10.2013) - Phải chi lửa ấy đã bùng lên

07:42 |
Phải chi lửa ấy đã bùng lên (24.10.2013 – Thứ năm Tuần 29 Thường niên)
Phải chi lửa ấy đã bùng lên 
Lời Chúa hằng ngày
Lời Chúa hằng ngày
 
Lời Chúa: Lc 12, 49-53
Hôm ấy, Ðức Giêsu nói với các môn đệ rằng: “Thầy đã đến ném lửa vào mặt đất, và Thầy những ước mong phải chi lửa ấy đã bùng lên! Thầy còn một phép rửa phải chịu, và lòng Thầy khắc khoải biết bao cho đến khi việc này hoàn tất! Anh em tưởng rằng Thầy đến để ban hoà bình cho trái đất sao? Thầy bảo cho anh em biết, không phải thế đâu, nhưng là đem sự chia rẽ. Vì từ nay, năm người trong cùng một nhà sẽ chia rẽ nhau, ba chống lại hai, hai chống lại ba. Họ sẽ chia rẽ nhau: cha chống lại con trai, con trai chống lại cha; mẹ chống lại con gái, con gái chống lại mẹ; mẹ chồng chống lại nàng dâu, nàng dâu chống lại mẹ chồng.”
Suy nim:
Nhiệt độ của trái đất có chiều hướng nóng dần lên.
Ðó là một điều đáng sợ.
Nhưng điều đáng sợ hơn
lại là sự lạnh lùng giữa người với người.
Con người cần cơm bánh và giải trí,
nhưng con người còn cần sự nâng đỡ cảm thông.
Nhân loại sống được là nhờ tình thương ấm áp.
Vậy mà băng giá của lãnh đạm dửng dưng
vẫn tồn tại khắp nơi trên mặt đất.
Băng giá nằm ngay nơi lòng con người.
Ðức Giêsu đã khẳng định sứ mạng của Ngài:
Ngài đến để ném lửa trên mặt đất,
và Ngài ước mong, phải chi lửa ấy đã bùng lên.
Ngọn lửa Ðức Giêsu muốn nhóm lên
không phải là ngọn lửa của án phạt và hủy diệt,
không phải là thứ lửa từ trời mà Gioan và Giacôbê
định xin đổ xuống trên một làng của xứ Samari.
Ðây là ngọn lửa vẫn bừng cháy trong tim Ngài,
lửa của Thánh Thần, lửa của yêu thương,
lửa hâm nóng hai môn đệ Emmau đang tuyệt vọng.
Chúng ta cần được ngọn lửa của Ðức Giêsu chạm đến,
cần được Ngài làm bừng sáng lên
những sức mạnh tiềm ẩn nơi ta,
để chúng ta trở thành ánh lửa cho thế giới.
“Phải chi lửa ấy đã bùng lên!”
Chúng ta được mời gọi để thực hiện niềm ước mong
mà Ðức Giêsu đã suốt đời ôm ấp,
đó là làm cho thế giới nên ấm áp hơn
vì con người biết sống cho Thiên Chúa và cho nhau.
Gieo rắc ngọn lửa và ánh sáng
là chấp nhận bị từ khước và đe dọa.
Ðức Giêsu linh cảm những gì sẽ xảy ra cho đời mình.
Ngài sẽ phải chịu một phép rửa kinh khủng,
sẽ phải dìm mình thật sâu trong nỗi khổ đau.
Hôm nay, Ngài mời chúng ta ném lửa trên mặt đất
và chấp nhận đối đầu với sức mạnh của bóng tối.
Khi Ðức Giêsu bị treo trên thập tự,
khi Ngài bị giam trong mồ tối,
bóng tối tưởng như đã nuốt chửng được Ngài.
Nhưng ngọn lửa phục sinh đã bừng lên giữa đêm đen.
Ðó là niềm hy vọng của chúng ta,
những người vẫn còn phải hăng say chiến đấu
để đẩy lui bóng tối ra khỏi mọi nơi, mọi chỗ,
bóng tối của bất công, sa đọa và tuyệt vọng,
bóng tối của hận thù, của nạn mù chữ,
bóng tối của nghèo nàn lạc hậu...
Bóng tối do khép lại cánh cửa của lòng mình,
Bóng tối ở ngay trong lòng tôi.
Có lúc chúng ta sợ hãi bóng tối dầy đặc,
mà ngọn lửa của mình lại yếu ớt.
Nếu một tỷ Kitô hữu đều là những ngọn lửa
thì bóng tối sẽ bị đẩy lùi khỏi mặt đất.
Cầu nguyn:
Lạy Chúa Giêsu thương mến,
xin ban cho chúng con
tỏa lan hương thơm của Chúa
đến mọi nơi chúng con đi.
Xin Chúa hãy tràn ngập tâm hồn chúng con
bằng Thần Khí và sức sống của Chúa.
Xin Chúa hãy xâm chiếm toàn thân chúng con
để chúng con chiếu tỏa sức sống Chúa,
Xin Chúa hãy chiếu sáng qua chúng con,
để những người chúng con tiếp xúc
cảm nhận được
Chúa đang hiện diện nơi chúng con.
Xin cho chúng con biết rao giảng về Chúa,
không phải bằng lời nói suông,
nhưng bằng cuộc sống chứng tá,
và bằng trái tim tràn đầy tình yêu của Chúa.
(Chân phước Têrêxa Calcutta)
 
Lm Antôn Nguyễn Cao Siêu, SJ
Read more…